9.7.15

CÁI THẢM ĐỎ

CÁI THẢM ĐỎ

Trước ngày TBT Nguyễn Phú Trọng đi Mỹ, Bộ ngoại giao CSVN gọi điện thoại qua Mỹ:
- VN : Alo anh ơi , cho em hỏi cái !
- Mỹ : Alo , cái gì nói mau? 
- VN : Ngày mai anh Tổng nhà em bay sang Mỹ đi thăm Obama ạ , chúng em hỏi các anh có chuẩn bị trải thảm đỏ , làm hàng rào danh dự đón tiếp không ạ ?
- Mỹ : Ai qua ? 
- VN : Anh Tổng nhà em ạ , Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng của đảng CSVN ạ
- Mỹ : Đảng CSVN à ? Chờ tí để kiểm tra lại nhé .
- VN : Vâng .

7.7.15

LỰC LƯƠNG ĐI LÀM VÀ LŨ ĂN BÁM Ở VN

LỰC LƯƠNG ĐI LÀM VÀ LŨ ĂN BÁM Ở VN
Tóm tắt: 1 người đi làm phải nuôi 1 người an bám trong biên chế Nhà nước và nuôi 1 người thân trong gia đình. Giống như mình làm được 1 ổ bánh mì nhưng phải chia cho 3 người an. Đó là lý do vì sao người lao động VN làm hòai mà vẫn nghèo. Vì:
Dân số Việt Nam có 92 triệu người , xếp thứ 14 trên thế giới và chiếm 1.29% của tổng dân số thế giới.

VÔ TRÁCH NHIỆM VÀ VÔ CẢM

VÔ TRÁCH NHIỆM VÀ VÔ CẢM
Nguyễn Hưng Quốc

Xã hội Việt Nam hiện nay có nhiều khuyết tật, nhưng hai khuyết tật chính, theo tôi, có ảnh hưởng lâu dài và nghiêm trọng nhất đối với sự phát triển của đất nước là: Một, sự vô trách nhiệm của các cán bộ, kể cả các cán bộ lãnh đạo; và hai, sự vô cảm của dân chúng, kể cả các thành phần trí thức. Đã có nhiều người viết và nói về sự vô cảm của dân chúng. Nói một cách tóm tắt, sự vô cảm ấy có ba biểu hiện chính.
Thứ nhất, vô cảm trước những đau khổ của người khác. Đã đành ở Việt Nam vẫn có những người quan tâm đến dân oan, đến những người bệnh tật và nghèo khổ trong xã hội. Nhưng rõ ràng đó chỉ là thiểu số, một thiểu số cực kỳ ít ỏi. Còn đại đa số thì vẫn dửng dưng. Tai nạn xảy ra ngoài đường: người ta dửng dưng. Vô số người không có đủ cơm ăn, áo mặc: người ta dửng dưng. Bao nhiêu người bị chà đạp: người ta dửng dưng. Hình ảnh tiêu biểu nhất cho loại dửng dưng này là các youtube ghi hình ảnh một số học sinh bị bạn bè đánh đập một cách tàn nhẫn: Tất cả những người chung quanh đều yên lặng đứng nhìn, không có chút nỗ lực can thiệp hay thậm chí, cũng không bày tỏ một thái độ nào cả. Họ nhìn một cách hờ hững như không có chuyện bất bình thường nào đang xảy ra ngay trước mắt mình cả.
Thứ hai, vô cảm các các tệ nạn trong xã hội. Ai cũng biết xã hội Việt Nam đầy những tệ nạn. Tệ nạn từ trong nhà đến trường học và ngoài xã hội. Tuy nhiên số người thực sự quan tâm rất ít. Thấy kết quả điều tra của quốc tế về chất lượng sống, ở đó, Việt Nam bị xếp vào dưới đáy cùng của thế giới, thậm chí, còn thua cả Campuchia và Lào, cũng không có mấy người động lòng. Mỗi người hầu như chỉ nhìn vào sự thành công hay thất bại của bản thân mình, còn tệ nạn xã hội nói chung là thuộc về trách nhiệm của những ai khác.
Thứ ba, vô cảm trước tình hình của đất nước. Ở đây lại có nhiều khía cạnh. Kinh tế Việt Nam càng lúc càng sa lầy trong nợ nần: người ta mặc kệ. Giáo dục Việt Nam càng ngày càng xuống dốc: người ta mặc kệ. Văn hoá càng lúc càng suy thoái: người ta mặc kệ. Đạo đức càng ngày càng suy đồi: người ta mặc kệ. Quan trọng nhất, Việt Nam càng ngày càng đối diện với nguy cơ bị Trung Quốc xâm lược: người ta cũng mặc kệ. Tất cả những thái độ mặc kệ ấy có một cái tên chung: sợ chính trị. Ai cũng né tránh chính trị. Người ta phó thác chuyện chính trị, từ đối nội đến đối ngoại, cho chính phủ và đảng cầm quyền. Người ta thừa biết chính phủ và đảng cầm quyền cũng đang bế tắc, không tìm ra một phương hướng hay sách lược nào để giải quyết cả, người ta vẫn bất chấp.
Tôi có khá nhiều bạn bè thuộc giới trí thức trong nước. Hỏi chuyện, ai cũng biết tất cả những nguy cơ mà Việt Nam đang đối diện, trong đó có cả nguy cơ mất nước, nhưng hầu như ai cũng chỉ thở dài ngao ngán: Trung Quốc bây giờ mạnh quá, làm sao chống lại được? Rồi thôi. Người ta xem đó như những chuyện không thể tránh khỏi. Và vì không thể tránh khỏi, chúng cũng không còn là vấn đề nữa. Sau đó, người ta an tâm tập trung hết tâm trí vào việc kiếm sống. Chuyện nước non như thuộc về ai khác.
Dân chúng như thế, còn cán bộ, kể cả cán bộ lãnh đạo thì sao? Thì ở đâu cũng thấy một điều: Vô trách nhiệm.
Biển hiện đầu tiên của tinh thần vô trách nhiệm ấy được nhìn thấy trong công việc làm hàng ngày của họ. Ví dụ gần đây nhất là những chuyện liên quan đến cây xanh ở Hà Nội. Thành phố chủ trương chặt hơn 7000 cây xanh mà không hề nghiên cứu cẩn thận những cây nào là đáng chặt. Đến lúc dân chúng phản đối kịch liệt, người ta mới dừng lại. Sau đó, trồng cây thế. Hứa trồng cây vàng tâm nhưng thực tế lại trồng cây mỡ, một loại cây rẻ tiền hơn. Cũng chưa hết. Sau trận dông lốc vừa rồi làm hàng ngàn cây bị bứng gốc đổ nhào, người dân mới phát hiện rễ những cây mới trồng còn để nguyên cả bao ny lông chung quanh. Đến lúc dân chúng tố cáo, người ta mới lén lút để cào đất và cắt các bao ny lông ấy ra. Tất cả diễn tiến chặt cây rồi trồng cây ấy cho thấy điều gì? – Sự vô trách nhiệm. Không phải chỉ những người thợ chặt cây hay trồng cây vô trách nhiệm mà cả giới lãnh đạo của họ, thậm chí, lãnh đạo của cả thành phố cũng vô trách nhiệm.
Những hành động vô trách nhiệm ấy xuất hiện ở khắp nơi: xây đường thì chỉ vài tháng, hay có khi, vài tuần là bị sụp lún. Trồng trụ điện thì không có cốt sắt nên cứ gặp gió lớn là bị đổ. Dây điện treo lằng nhằng và lòng thòng ngay trên đầu dân chúng cũng không ai để ý.
Nhưng nguy hiểm nhất là thái độ vô trách nhiệm đối với đất nước. Trong cái gọi là đất nước ấy, khía cạnh quan trọng nhất là độc lập, chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ; trong khía cạnh ấy, yếu tố nòng cốt là các hiểm hoạ đến từ Trung Quốc. Chỉ nêu các sự kiện gần đây nhất làm ví dụ. Đó là việc Trung Quốc cho bồi đắp các bãi đá ngầm hoặc rạn san hô làm đảo nhân tạo. Việt Nam phản ứng ra sao? Cũng chỉ là những lời phản đối lấy lệ của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao. Ngay trên diễn đàn cuộc đối thoại Shangri-la ở Singapore vừa rồi, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cũng không tham dự. Chỉ có Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh hiện diện. Nhưng ông Vịnh cũng không phát biểu gì cả. Ông chỉ làm một việc như ông tự nhận là “lắng nghe”. Như những diễn biến mới nhất liên quan đến cuộc tranh chấp ở Biển Đông là thuộc trách nhiệm của ai khác.
Theo dõi tin tức từ báo chí những tháng gần đây, người ta thấy rõ quốc gia có phản ứng gay gắt nhất trước hành động xây đảo nhân tạo ở Trường Sa chính là Mỹ. Cho máy bay vờn qua vờn lại chung quanh các hòn đảo nhân tạo ấy là Mỹ. Tố cáo và phản đối âm mưu xây đảo nhân tạo ấy của Trung Quốc cũng là Mỹ. Vận động dư luận thế giới, đặc biệt các quốc gia thuộc nhóm G7, để mọi người thấy rõ âm mưu của Trung Quốc cũng lại là Mỹ. Việt Nam, từ trước đến sau, giữ một sự im lặng rất khó hiểu.
Dường như nhà cầm quyền Việt Nam xem chuyện mang Trung Quốc ra các toà án quốc tế là trách nhiệm của Philippines và lên án các hành động xây dựng đảo nhân đạo trái phép ở Trường Sa là nhiệm vụ của Mỹ. Giới chức Việt Nam thì chỉ khoanh tay đứng nhìn.
Khoanh tay thật ra cũng là một hình thức bó tay.
Bó tay ngay cả trước khi nỗ lực làm một cái gì đó là một sự bó tay rất vô trách nhiệm.

BẠN SẼ DẠY CON TRẺ THẾ NÀO?

BẠN SẼ DẠY CON TRẺ THẾ NÀO?
Ở VN khi 1 người trẻ tìm đọc thông tin trên mạng  về nói với ông bà cha mẹ cô chú bác rằng " bác Hồ có con rơi là Nguyễn Tất Trung ", ... thì lập tức sẽ bị mắng át đi rằng " Mày im ngay đi , công an nó bắt mày bây giờ"
Còn ở Mỹ khi 1 người trẻ tìm đọc thông tin ở đâu đó về nói với gia đình rằng " Washington không phải là người yêu nước ông ấy chỉ có tham vọng làm chính trị thôi " thì lập tức cha mẹ sẽ hỏi lại " Ồ vậy sao ? Con đọc cái đó ở đâu vậy ? Ai nói điều đó ? Họ nói chính xác thế nào ? "

24.6.15

SỰ THỬ THÁCH

SỰ THỬ THÁCH

Chúa Giê su đã nói "Người giàu vào được nước trời còn khó hơn con lạc đà chui qua lỗ kim" như vậy có phải Chúa muốn kết án người giàu không? 

Theo tôi Chúa không phải kết án người giàu vì những người được giàu có là một hồng ân của Chúa ban cho, nhưng đồng thời Chúa cũng đưa đến họ một thử thách, đó chính là những người nghèo. Chúa muốn thử người giàu xem họ có biết chia sẻ, có biết giúp đỡ, có biết yêu thương người nghèo hay không? Nhưng thực tế những người giàu thường không vượt qua được thử thách của Chúa. Họ bị sự giàu sang, quyền lực, danh vọng làm mơ đôi mắt và con tim nên họ rất dễ bị cám dỗ để trở thành những người vô cảm, ích kỉ, nhẫn tâm trước những người nghèo. Nên nếu những người giàu mà không vượt qua sự thử thách của Chúa thì nước trời cũng không thuộc về họ.

TRÁCH NHIỆM DẠY CON

TRÁCH NHIỆM DẠY CON

Gần đây, nếu theo dõi trên báo chí thì chúng ta sẽ thấy có những em tuổi đời còn rất nhỏ nhưng đã quan hệ yêu đương, rồi quay phim tung lên mạng, rồi tự tử. Có những em đánh thầy, giết bạn… Tại sao vậy? Lỗi tại ai đây? Thiết nghĩ, là những người làm cha mẹ, chúng ta đừng đổ lỗi cho ai hết, mà cần phải nhìn nhận trách nhiệm của mình.
Quả thật, có không ít cha mẹ chỉ sinh con ra và nuôi con, chứ không dạy con. Có cha mẹ chỉ sinh con ra làm người, chứ không dạy con cách làm người:

23.6.15

MẶC CẢ/TRẢ GIÁ

MẶC CẢ/TRẢ GIÁ
Có thể nói hầu như các cô bác nào đi chợ cũng thường hay mặc cả với người bán để bớt thêm vài ngàn đồng hoặc là xin thêm cộng hành, củ tỏi. Còn với những người bán hàng rong, hàng dạo thì chê mắc, chê rẻ đòi họ phải bớt mới chịu mua.
Đối với những người nghèo, thì chúng ta mặc cả với họ từng đồng.Vậy chúng ta có biết, họ phải thức khuya, dậy sớm, gian nắng, dầm mưa. Họ buôn bán như vậy chỉ mong kiếm được vài đồng tiền lời để về nuôi những người thân trong gia đình của họ. Vậy mà chúng ta lại vô tình cướp đi từng đồng lời của họ.

11.6.15

TAM QUYỀN KHUYẾT TẬT

TAM QUYỀN KHUYẾT TẬT

Người ta nói lãnh đạo Việt Nam hiện nay chỉ có ba người, đó là: Mù, Câm, Điếc. Mù vì họ không nhìn thấy dân tình đói khổ, xã hội bất công. Câm vì họ không bao giờ trả lời những câu hỏi sự thật của dân. Điếc vì họ không nghe dân nói. Ba ông này cùng nhau dẫn dắt đất nước, thành ra 90 triệu đồng bào cũng bị thiểu năng trí tuệ cả. Những ai mà sáng mắt, thính tai, hoặc nói rõ ràng hơn họ một chút thì lập tức bị đàn áp và bỏ tù ngay. Vì đèn kia nào sáng hơn trăng bao giờ?